Ngày em đi không lời từ biệt,
Bỏ mình anh đứng lặng bên đời.
Cơn gió lạnh vô tình ngang qua,
Nghe trong lòng vỡ nát một thời.
Từng mơ ước ta xây bằng nhớ,
Từng yêu thương ta giữ bằng tình.
Giờ tất cả như mây tan biến,
Chỉ còn buồn ở lại mình anh.
Về đâu hỡi tình yêu tha thiết,
Để đời anh còn mãi lênh đênh.
Giữa nhân thế bao người qua lại,
Chẳng còn ai thay được bóng hình.
Về đâu hỡi tình yêu năm ấy,
Xin một lần trở lại trong mơ.
Cho trái tim hao gầy vì nhớ,
Được yên lòng dù chỉ phút giây.
Đêm nay anh ngồi bên ly rượu cay,
Nghe tiếng mưa rơi giữa hiên nhà.
Nhìn chiếc bóng cô đơn trước mặt,
Mới hiểu rằng em đã đi xa rồi.
Người có biết sau lần ly biệt,
Anh ôm bao nổi đau mà gượng cười.
Bởi sâu thẳm trong miền ký ức,
Vẫn còn em chẳng thể nào nguôi.
Có những chuyện thời gian không xóa,
Có những người chẳng thể lãng quên.
Năm tháng trôi đi phủ màu dĩ vãng,
Vẫn âm thầm hiện hữu trong lòng.
Về đâu hỡi tình yêu tha thiết,
Để đời anh còn mãi lênh đênh.
Giữa nhân thế bao người qua lại,
Chẳng còn ai thay được bóng hình.